Chùa Phù Dung

Category: Thắng cảnh 27 0
Chùa Phù Dung: hiện tọa lạc tại chân núi Bình San, phường bình san, thị xã Hà Tiên, Kiên Giang. Địa điểm hành hương và du lịch này hấp dẫn du khách bởi vẻ đẹp cổ kính, hài hòa với thiên nhiên mà còn bởi những câu chuyện bí ẩn gây tranh cải về lai lịch ngôi chùa.

Giải thích tên tên Phù Dung: Theo sách “Nghiên cứu Hà Tiên”, người Xiêm gọi núi là “Pù”, các người Xiêm, Khmer, Chăm, Lào đều gọi người Việt là “Youn”. Như vậy, “Pù Youn”. Mà sau này đọc thành Phù Dung, có nghĩa là “Vùng Núi của người Việt”.
Ở Hà Tiên có rất nhiều núi lớn nhỏ, mang tên chung là “Phù Dung Vạn Sơn”, mãi đến thời Đô đốc Mạc Thiên Tứ, các tên núi mới có tên bằng từ Hán – Việt như: “Bình San, Tô Châu, Phương Thành, Thạch Động,…”
Theo truyền thuyết: câu chuyện được kể và truyền tụng bấy lâu nay thì chùa chùa do Đô Đốc Mạc Thiên Tứ (1706 – 1780) xây dựng vào khoản cuối thế kỷ 18 cho nàng thứ cơ gọi là “Phù Cừ” (1720 – 1761) làm nơi tu hành.
“Phù Cừ” tên thật là “Nguyễn Thị Xuân”, thứ nữ một di thần là Lê tên Nguyễn Đình, Khi họ Mạc lên thay nhà Lê, ông cùng hai con vào cư ngụ tại Hà Tiên. Con trai tên Nguyễn Đính giỏi kiếm thuật, ra giúp họ Mạc., còn em gái giỏ văn và giá nghĩa cùng Mạc Thiên Tứ. tại cuộc gặp tao đàn Chiêu Anh Các.
Vì vậy Phù Dung gắn liền với sự tích và truyền thuyết đến ngày hôm nay.

Thi sĩ Đông Hồ kể:
“Cảnh am tự này, ngôi mộ cổ này, ao sen này có một sự tích khá lâm ly…
Truyền rằng: Mạc Lịnh Công (người kể chuyện kiêng húy, không dám gọi tên Mạc Thiên Tứ, nên gọi là Mạc Lịnh Công, Mạc Công hoặc chỉ là Công.) có một bà thứ cơ tên là bà Dì Tự. Thứ cơ sắc đẹp lắm và hay chữ lắm.”
Mạc Lịnh Công, vì mê sắc đẹp, yêu tài thơ, đã từ chỗ sủng ái mà ra thiên ái. Hóa cho nên, khiến bà chính thất Nguyễn phu nhân ghen giận, lập mưu hãm hại bà thứ cơ.
Một hôm, nhân Mạc Lịnh Công đi duyệt binh vắng, ở nhà, Nguyễn phu nhân (tức Thái phu nhân Nguyễn Hiếu Túc. Hiện mộ phần của bà ở trong khu mộ dòng họ Mạc tại lưng chừng núi Bình San, Hà Tiên.) đem nhốt thứ cơ vào lòng một cái chậu úp, cho ngột mà chết. Nhưng thừa ưa (có nghĩa tình cơ, bất thình lình), vừa lúc đó, trời bỗng đổ trận mưa to. Mạc Công cũng vừa về đến, thấy trời đang mưa, mà lạ, sao chậu to không ngửa lên hứng nước mà lại để úp. Công bèn truyền lịnh giở chậu ra, thì nàng ái cơ đang thi thóp sắp đứt hơi, nhưng may mắn thay, hãy còn cứu kịp.
Nàng thứ cơ thoát chết, trở nên chán chường sự thế, xin Mạc Công cho nàng đi tu. Trước sự tình éo le đó, Mạc Công không biết làm sao khác, cũng đành chiều ý, cất một ngôi am tự cho thứ cơ tu hành.
Bên am tự, cho đào ao, trồng hoa sen trắng, để kỷ niệm mối tình xưa. Cho đến khi thứ cơ mất, Công cho xây ngôi mộ kiên cố đẹp đẽ để tỏ lòng tưởng nhớ yêu thương người giai nhân đã vì Công mà oan khổ…”

Mời xem thêm sự tích chùa Phù Dung trang tiếp theo.

Related Articles

Add Comment